Ôn nớ ơi, em cũng là gái Huế
Chưa một lần về quê "Mệ" thân thương
Sinh trong Nam, lắm lúc khó tỏ tường
Cầu Gia Hội hay Đông Ba, Thôn Vỹ

Lúc chớm lớn "Mệ" dạy Tê, Mô, Hỉ
Dị lắm nì, giọng trọ trẹ nhái theo
Bi chừ em tiếng âm hưởng cheo leo
Nửa Nam Bộ thêm Trung phần lắc léo

Xin chớ cười, và xin đừng chọc ghẹo
Sẽ hờn Ôn, nói thật chứ giởn mô !
Mắt liếc ngang, lành lạnh tựa nước hồ
Rứa răng chừ Ôn sợ thiệt .... Ôn hế ? !
Ôn thương Huế hay mến O gái Huế ?!
Nhớ câu hò, hay mái đẩy quanh năm ?!
Yêu sông Hương ? Núi Ngự lúc trăng rằm ?!
Mê thi bút đề trên từng nón lá ?!

Nếu trót nhớ, tạc lòng trong tấc dạ
Đừng quên em, O gái Huế ngu ngơ
Chưa một lần ghé về chốn hoang sơ
Nơi quê "Mệ" ngủ mơ trong tiềm thức !
O nớ ơi, O là cô gái Huế ?
Miệng O cười mới dị làm sao
Cho hỏi chút, răng làm thơ hay rứa
Khi mô về ghé Huế của tui chơi ....
Dzạ thưa Ôn em vẫn là gái Huế
Nhoẽn miệng cười là lễ phép mà thôi
Hỏi Ôn đây, có phải đã yêu rồi ?
Em - O Huế làm chao lòng Ôn hỉ !
Tui yêu O, tui yêu O hồi mô
Thấy O đẹp, dịu dàng nên vờ hỏi
O gái Huế, nay sao mà chảnh rứa
O đi rồi, nét Huế thoảng bay théo
Ước chúng ta sẽ có một ngôi nhà nhỏ xinh xắn xa thành phố, nằm khuất trong một vuờn hoa màu tím bên cạnh bờ sông Huơng.
Ước ngôi nhà của chúng ta sẽ là những ánh đèn màu vàng dịu mát, xung quanh có những chú thỏ chạy loăng quoăng trên đám cỏ non.
Uớc chúng ta sẽ có với nhau những đứa con nói rặt một giọng Huế dễ thuơng.
Uớc có những ngôi chợ bên sông Hương để hàng ngày cả gia đình sẽ chèo thuyền ra đó và chọn mua những thứ gì mà chúng ta thích.
Uớc những buổi chiều Anh Và Em có thể nắm tay nhau, tản bộ trên những con đuờng nhỏ vắng nguời của xứ Huế, cùng nhau chuyện trò và bàn về tương lai của gia đình mình.
Uớc ngày sẽ dài hơn đêm để chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau phải không Em?
Và Ta Uớc có thể hét lên cho cả thế giới biết rằng "Chúng ta yêu nhau".

Huế trong tôi
Ngày chưa đến Huế, anh chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của Huế từ những câu thơ, nốt nhạc hay hình ảnh mà anh nhìn thấy qua Sách báo. Con người anh thích đi, khám phá, thưởng ngoạn và say đắm với cái đẹp của thiên nhiên. Bước chân anh đã đi qua nhiều vùng miền, nhưng không có nơi nào lại ấn tượng như mảnh đất miền Trung. Mỗi lần qua đây anh rất thích ngắm những cồn cát trắng hút tầm mắt, nó đẹp thật nhưng cũng phần nào nói lên nỗi gian lao mà người dân phải hứng chịu bởi sự sắp đặt của tạo hoá. Kỷ niệm lần đầu đến với Huế, anh không thể quên được, cho dù đã bao năm qua rồi
Chuyến đi ấy không phải chủ định anh đặt chân đến mảnh đất thơ mộng này, mà bởi vẻ đẹp của Huế đã hút hồn anh, khiến anh không nỡ bước đi. Huế đón anh bằng những làn mưa mờ trắng, em đón anh bằng mùi thơm hương tóc của người con gái tuổi đôi mươi. Người ta bảo người Huế rất rễ gợi chuyện và gần gũi, em đã chứng minh cho anh điều đó. Anh vẫn nhớ, buổi chiều ấy em như cô hướng dẫn viên đưa anh đi thăm thành Huế, nghe em kể những câu chuyện về các vị vua chúa ngày xưa, anh cứ như một cậu học trò ngoan, ghi nhớ từng lời cô giảng.


Mùa hè Huế bỏng rát, nhưng đến cuối chiều, lúc ánh nắng tan đi Huế trở nên khác. Giống như một chiếc ô lớn che chở, xoá đi những gì dogi chang hắt lên từng con đường, góc phố, mặt người. Huế đẹp và dịu hiền như một nàng thiếu nữ. Món ăn của Huế cũng có nét đặc trưng riêng, không giống nơi nào. Nếu du khách đã một lần đến đây ăn một bát bún bò hay món bánh nào đó của Huế, hẳn khi xa rồi sẽ chẳng thể quên được hương vị. Và vì thế, người ta cứ mãi nhớ về Huế cho dù đang sống rất xa nơi này

Đi bên em trên dòng Hương Giang, em bảo Sông Hương quê em nghèo lắm. Anh thấy không, sông trong xanh thế làm sao có phù sa để mang nặng những cá tôm và bồi đắp cho ruộng đồng. Anh đưa mắt nhìn về đôi bờ, cỏ mọc xanh biếc hai bên triền sông. Có lẽ cái thơ mộng mà dòng sông có được chỉ để chở những câu văn, vần thơ làm ngẩn ngơ bao tâm hồn thi sỹ. Năm tháng qua đi, dòng sông như một người con gái mang một vẻ đẹp phong kín, ai đó nếu không dành một phút mở lòng mình thì không thể cảm nhận được nét đẹp mê hồn của nàng.


Người Huế có thói quen vào tối mùa hè là kéo nhau ra cầu Tràng Tiền hóng gió, không khí rất náo nhiệt, đông vui, người đi lên, người đi xuống, mấy bác “phó nháy” toát cả mồ hôi với công việc tạo dáng cho khách chụp ảnh cùng cây cầu. Hàng quán cũng đua nhau bầy biện hai bên đầu cầu, chỉ gọi một cốc nước dừa, hay một ly cà phê là có thể ngồi ngắm dòng Hương Giang lững lờ trôi, thả vào đó tâm hồn thi sỹ. Hay nghe một câu chuyện kể về thành kinh trong dĩ vãng xa xôi. Thỉnh thoảng, giọng hò khoan nhặt vang lên từ những chiếc thuyền đang ngược xuôi giữa dòng, cũng làm cho lòng người lay động. Huế đẹp thật, những thiếu nữ Huế cũng đẹp và mặn mà như một câu thơ thắm đượm chữ tình.

Chỉ có một ngày và một đêm bên Huế, bên em, anh không muốn rời xa Huế nữa. Anh cứ hỏi lòng mình, có phải vì phong cảnh hay vì tình người làm anh vấn vương. Huế chỉ cười mà không nói. Đi bên em trên đường thành cổ, lối đường khuya in bóng đôi mình, mai xa rồi biết ngày nào trở lại. Anh chỉ muốn đường về nhà em thật xa, mình đi hết đêm nay và đêm mai nữa…


Huế đón bình minh với ánh nắng tươi hồng, ngồi bên em không biết nói gì. Chỉ vài phút nữa anh lên xe về Bắc, anh biết mình nặng tình với Huế, vì sao anh chẳng thể giải thích. Nhịp sống của Huế là vậy, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Trên dòng Hương Giang thuyền vẫn lững lờ trôi theo dòng nước, chùa Thiên Mụ vang tiếng chuông ngân, vừa gần vừa xa, dốc Nam Giao vẫn cao mong đợi. Giọt buồn vương trong mắt em, anh biết rõ điều đó. Xe lăn bánh, phía sau anh em vẫn đứng nhìn theo. Anh xa Huế, xa em mà long trĩu nặng, thoảng trong gió có tiếng ai hò:


Ai nhớ chăng ai?
Ai nhớ chăng những chiều.
Những chiều gặp gỡ nhau trên cầu.
Nước trời xanh ngát in một mầu.
Lặng nhìn nhau hôi lâu lâu.
Rồi tình ta càng ăn sâu, sâu mối duyên ban đầu.
Ai nhớ chăng ai?
Ai nhớ chăng hôm nào, hôm nào mưa rớt trên sông dài.
Trên bến em tiễn anh một chiều.
Buổi chia ly còn chưa phai.
Trời buồn khóc cho duyên ai
Giọt lệ tuôn ngắn dài…

 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Top